
Điện Biên Phủ – Quả còn bay qua biên giới, tình thân ở lại
Xin chào mọi người, mình đang ở Điện Biên Phủ và vẫn còn “ngập” trong dư âm của một lễ hội vừa vui vừa đẹp đến lạ. Mấy ngày qua, thành phố như được bật chế độ rực rỡ: cờ hoa, âm nhạc, sắc thổ cẩm và những nụ cười đến từ nhiều nơi. Lý do là Lễ hội Ném còn ba nước Việt Nam – Lào – Trung Quốc vừa diễn ra tại đây, và nếu bạn nghĩ ném còn chỉ là “ném cho vui” thì… bạn sắp đổi ý.

1) Điện Biên Phủ những ngày hội: không khí vừa rộn ràng vừa ấm áp
Ngay từ lúc đặt chân ra khu vực trung tâm, mình đã thấy một cảm giác rất khác: không phải kiểu đông đúc xô bồ, mà là đông theo kiểu ai cũng có việc để vui. Người địa phương đi xem hội như đi gặp bạn. Du khách thì cầm máy ảnh, mắt sáng rực, cứ quay trái quay phải vì chỗ nào cũng có “khoảnh khắc”.
Âm thanh của lễ hội cũng đặc biệt lắm: tiếng trống, tiếng hò reo, tiếng nhạc rộn ràng xen với tiếng trò chuyện đủ giọng vùng miền. Có những đoạn mình đứng cạnh một nhóm người, nghe họ cười với nhau dù đôi khi chẳng hiểu hết ngôn ngữ của nhau. Và tự nhiên mình nghĩ: đó chính là sức mạnh của lễ hội.
2) Ném còn – trò chơi nhỏ, ý nghĩa lớn
Điểm nhấn dĩ nhiên là ném còn. Nhìn thì đơn giản: một quả còn nhiều màu, bay vút lên bầu trời, hướng về vòng tròn mục tiêu. Nhưng ở đây, ném còn không chỉ là “trúng hay trượt”. Nó giống như một nghi thức vui tươi: gửi gắm mong ước bình an, mùa màng tốt tươi, bản làng no ấm, và quan trọng nhất là kết nối.
Mỗi lần quả còn bay lên, cả sân lại “ồ” lên theo. Có người đứng cạnh mình còn chắp tay kiểu cầu may. Trẻ con thì nhảy tưng, người lớn vỗ tay, còn mình… thú thật là bị cuốn theo lúc nào không hay.
3) Văn hóa bước ra khỏi sân khấu: thổ cẩm, điệu múa và những câu chuyện
Điều mình thích nhất ở lễ hội kiểu này là văn hóa không nằm trong sách. Nó đứng dậy, chuyển động, cười nói ngay trước mắt mình.
Có những màn trình diễn trang phục dân tộc khiến mình phải nhìn thật lâu: từng đường thêu, từng mảng màu, từng món phụ kiện đều có “lý do để tồn tại”. Có những điệu múa nhìn nhẹ nhàng thôi nhưng càng xem càng thấy tinh tế. Và có những khoảnh khắc rất đời: các nghệ nhân trò chuyện, chỉnh lại khăn, giúp nhau cài phụ kiện… Những thứ đó lên hình vlog thì không “hoành tráng”, nhưng lại chạm.
4) Thể thao và trò chơi dân gian: nơi mọi khoảng cách tự nhiên biến mất
Ngoài ném còn, lễ hội còn có nhiều phần thi đấu và giao lưu. Cảm giác rất đã khi đứng xem những môn vừa dân dã vừa “máu lửa”: kéo co thì cả sân như rung theo tiếng hò; bắn nỏ thì ai cũng nín thở; đẩy gậy thì căng như dây đàn.
Có một điều thú vị: dù là vận động viên hay người cổ vũ, ai cũng hòa vào nhau nhanh lắm. Mình thấy có nhóm khán giả vừa cổ vũ cho đoàn này, lát sau lại quay sang vỗ tay cho đoàn khác. Không khí kiểu “chơi đẹp – vui thật”.

5) Chợ hội và góc du lịch: đi một vòng là muốn xách vali quay lại
Nếu bạn thích trải nghiệm kiểu “đi hội là phải có gì mang về”, thì phần trưng bày sản phẩm và giới thiệu du lịch đúng là thiên đường. Đồ thủ công, đặc sản, những món nhìn mộc mạc nhưng có hồn. Mình không nói quá đâu, có những gian hàng chỉ cần đứng ngắm thôi cũng đủ vui vì màu sắc và sự khéo tay.
Và điều hay là: lễ hội không chỉ để vui trong mấy ngày. Nó giống một lời mời: mời bạn quay lại Điện Biên vào những mùa khác, đi sâu hơn, ở lâu hơn, hiểu nhiều hơn.
6) Khoảnh khắc khép lại: lễ hội kết thúc, lời hẹn thì mở ra
Đêm bế mạc là kiểu cảm xúc “vừa đã vừa tiếc”. Đã vì quá nhiều thứ đẹp đã xảy ra. Tiếc vì mới vài ngày mà mình cảm giác như quen không khí này rồi.
Có một khoảnh khắc mình nhớ nhất: khi mọi người cùng nhìn lên sân khấu, cùng vỗ tay, cùng cười, mình thấy rõ ràng một điều: lễ hội không chỉ là chương trình, mà là cuộc gặp gỡ. Gặp nhau để hiểu nhau hơn. Gặp nhau để thấy rằng đường biên không làm mình xa nhau, nếu mình chọn đứng gần nhau bằng văn hóa.

7) Sau lễ hội, Điện Biên Phủ vẫn rất “Điện Biên”, nhưng ấm hơn một chút
Sáng hôm sau, thành phố trở lại nhịp bình thường. Nhưng cảm giác trong mình thì chưa. Mình vẫn nhớ tiếng reo khi quả còn bay lên. Nhớ những bộ trang phục rực rỡ. Nhớ những cái bắt tay, những nụ cười, những bức ảnh chụp chung mà ai cũng vui như người một nhà.
Nếu bạn đang tìm một lý do để đi Điện Biên, mình nghĩ đây là một gợi ý rất đáng: đến để xem một lễ hội, và ở lại để mang về một cảm giác.































