
- Home
- REVIEWS TỔNG HỢP
- MỘT CHÚT QUÀ NHỎ MỘT TẤM LÒNG LỚN Tháng Bảy ở Điện Biên – tháng của lòng biết ơn
MỘT CHÚT QUÀ NHỎ MỘT TẤM LÒNG LỚN Tháng Bảy ở Điện Biên – tháng của lòng biết ơn
Tháng Bảy về, Điện Biên lại khoác lên mình một màu rất khác.
Không chỉ là màu xanh của núi rừng, màu đỏ của những lá cờ Tổ quốc tung bay, mà còn là màu của ký ức, của sự tri ân và lòng biết ơn đối với những người đã nằm xuống vì độc lập, tự do của dân tộc.
Là một gia đình đang sinh sống tại thành phố Điện Biên Phủ, mỗi dịp tháng Bảy về, chúng tôi lại có một cảm xúc thật đặc biệt.
Bởi nơi đây, dưới mỗi tấc đất có thể là một câu chuyện của chiến tranh. Trong những nghĩa trang liệt sĩ, có những người đã mãi mãi nằm lại trên mảnh đất Điện Biên, nhưng tên tuổi, quê hương và câu chuyện về cuộc đời của các anh vẫn luôn được những thế hệ hôm nay tìm kiếm, gìn giữ và trả lại đúng với họ.
Đặc biệt, trong những ngày này, khi cả nước đang hướng về hành trình “500 ngày đêm tìm kiếm, xác minh thông tin, giám định ADN để góp phần trả lại tên cho những anh hùng liệt sĩ chưa xác định được danh tính”, chúng tôi càng thấm thía hơn giá trị của hai chữ “trở về”
Có những người đã hy sinh hàng chục năm.
Có người trở về với gia đình bằng một tấm giấy báo tử.
Có người trở về bằng một ngôi mộ có tên.
Nhưng cũng có những người vẫn đang nằm đâu đó giữa lòng đất mẹ, chưa có một tấm bia ghi trọn họ tên, quê quán.
Và hôm nay, những người lính lại tiếp tục một cuộc hành quân đặc biệt.
Không phải cuộc hành quân ra trận.
Mà là hành trình đi tìm tên cho những đồng đội đã hy sinh.
Tại “Nghĩa trang Liệt sĩ Độc lập” những ngày tháng Bảy này, chúng tôi bắt gặp hình ảnh các chú bộ đội vẫn âm thầm thực hiện nhiệm vụ.
Có thể với các chú, đó là nhiệm vụ được giao.
Nhưng với chúng tôi những người dân Điện Biên đó còn là một công việc đầy nghĩa tình.
Giữa cái nắng tháng Bảy, giữa không gian linh thiêng của nghĩa trang, nhìn những người lính cần mẫn làm việc, chúng tôi chỉ nghĩ:
“Các anh đã hy sinh tuổi trẻ cho Tổ quốc.
Còn những người lính hôm nay đang dành thời gian, công sức để chăm sóc và đưa đồng đội trở về với đúng tên tuổi của mình.”
Vậy nên gia đình tôi muốn làm một việc rất nhỏ.
Chúng tôi chuẩn bị một chút quà gửi tặng các chú bộ đội đang thực hiện nhiệm vụ tại Nghĩa trang Liệt sĩ Độc lập.
Quà không lớn.
Không có gì đặc biệt.
Chỉ là chút tình cảm của một gia đình những người dân đang được sống trong hòa bình trên chính mảnh đất mà biết bao thế hệ cha anh đã chiến đấu, hy sinh.
Chúng tôi gọi đó là “một chút quà – một tấm lòng”.
Bởi chúng tôi hiểu, chẳng có món quà nào có thể so sánh với những gì các anh hùng liệt sĩ đã hiến dâng.
Một chút quà của chúng tôi không thể trả lại tuổi thanh xuân cho các anh.
Không thể bù đắp những năm tháng mẹ già chờ con, người vợ chờ chồng, những đứa con lớn lên mà không có bóng dáng cha.
Nhưng đó là cách rất nhỏ để chúng tôi nói lời:
“Cảm ơn các anh.”
Và cũng là lời:
“Cảm ơn các chú bộ đội hôm nay – những người đang tiếp tục công việc nghĩa tình, để đồng đội của mình không bị lãng quên.”
Trao món quà, tôi cứ nghĩ mãi…
Có những giá trị trong cuộc sống không thể đo bằng tiền.
Một nén hương.
Một bó hoa.
Một ly nước.
Một phần quà nhỏ.
Hay chỉ đơn giản là một cái cúi đầu thật sâu trước những người đã hy sinh.
Tất cả đều có thể trở thành những điều vô cùng lớn lao nếu được trao đi bằng sự chân thành.
Tháng Bảy này, gia đình chúng tôi không mong điều gì lớn.
Chỉ mong những người lính đang ngày đêm làm nhiệm vụ nơi nghĩa trang luôn mạnh khỏe.
Mong hành trình tìm kiếm, xác minh và giám định ADN sẽ giúp ngày càng nhiều liệt sĩ được trả lại đúng tên, đúng quê hương, để những gia đình đã chờ đợi hàng chục năm có thể một lần được gọi lên hai tiếng thân thương:
“Người thân của tôi đã trở về…”
Và mong rằng thế hệ hôm nay sẽ luôn nhớ:
Hòa bình mà chúng ta đang có không tự nhiên mà đến.
Nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt, tuổi trẻ và cả sự sống của biết bao người.
Là một người dân Điện Biên, được sống trên mảnh đất lịch sử này, chúng tôi càng hiểu rằng:
“Uống một ly nước nhớ nguồn.
Sống một ngày bình yên nhớ người đã hy sinh.
Và làm một việc nhỏ bằng cả tấm lòng cũng là một cách để tiếp nối truyền thống “Uống nước nhớ nguồn” của dân tộc Việt Nam.”
Tháng Bảy…
Xin được cúi đầu trước anh linh các anh hùng liệt sĩ.
Xin được biết ơn những người lính đang ngày đêm thực hiện nhiệm vụ nơi Nghĩa trang Liệt sĩ Độc lập.
Và xin gửi một chút quà nhỏ của gia đình tôi như một lời nhắn:
“Chúng tôi biết ơn các anh.
Chúng tôi trân trọng những gì các chú đang làm.
Và chúng tôi sẽ luôn nhớ trên mảnh đất Điện Biên này, có những người đã nằm xuống để Tổ quốc được đứng lên.”
3 lượt xem | 0 bình luận


























